Sever 1 Sever 2
146

Địt nhau nồng cháy

Ban đầu thì lão chẳng nghe ra gì, đoán chừng Dung đang cố ngủ chờ Khôi về mới giải quyết vấn đề, nhưng chẳng lâu sau lão lại thoáng nghe tiếng rên khẽ.Trúng mánh Lão Hoàng mừng húm la thầm. Hơi thở của anh nóng đến bỏng rát, anh kìm nén cảm xúc của mình, phiêu diêu trên bờ vực mất khống chế: Em chắc chắn sao,Thịnh Hạ gật đầu, tiếng nói của cô trở nên khàn hơn vì nụ hôn: Chắc chắn.Lạc Hàn Đông ôm chặt người nọ, sức lực mạnh đến nỗi như muốn khảm cô vào trong cơ thể mình.Anh cúi đầu chạm xuống môi cô, nụ hôn vừa mãnh liệt lại nặng nề, cảm xúc kích động, ngực anh nóng bỏng, cay cay trong hốc mắt hóa thành hơi nước, Trong khoảnh khắc ấy, anh duỗi tay che lại hai mắt của Thịnh Hạ.Gương mặt cọ cọ vào cổ của cô.Thịnh Hạ cảm giác trên cổ mình có cái gì đó ướt át, một lát sau, môi lưỡi của người đàn ông lại đặt lên phần da yếu ớt của cô, đầu lưỡi khẽ liếm mút.Thịnh Hạ bị hôn đến không thở nổi: Anh Đông Cô vươn tay kéo góc áo anh, lời nói run run: Bác sĩ nói, không được Không thểAnh biết Hơi thở của người đàn ông vô cùng nóng, anh trằn trọc mút cổ cô, địt nhau điên cuồng cánh môi mỏng cứ từng chút từng chút mà dán lên làn da trắng mịn của người con gái, nhẹ nhàng lưu lại dấu ấn: Cứ để anh ôm một lát đi.Đầu ngón tay của Thịnh Hạ run rẩy, chủ động vươn tay vòng ra sau lưng anh.Bọn họ ở trong phòng bệnh, nhân viên y tế còn thường xuyên đến đây, hơn nữa y tá và Hàn Gia Phàm cũng hay ra ra vào vào, gần như hiếm khi bọn họ có thời gian ở chung với nhau như thế này.Hơn nữaCòn có thể ôm hôn môi giống như bây giờ.Thịnh Hạ cảm thấy được anh Đông ôm như vậy, đáy lòng cô cũng trào ra một tia ngọt ngào.Khóe môi cô từ từ cong lên, dựa vào trong ngực anh, bên tai nghe tiếng tim đập mạnh mẽ kia, cô an tâm mà nhắm mắt lại.Ngày xuất viện hôm ấy, Hàn Gia Phàm lái xe đến đây.Thịnh Hạ đỡ Lạc Hàn Đông đi ra ngoài, lúc tới cửa, Hàn Gia Phàm còn tặng một bó hoa. Oai Chủy Lục đứng đó, lồng ngực phập phồng vì tức giận: Là anh Đông làm Anh ta thật sự đã gọi cảnh sát Tên phản bội nàyTần Chung Hải vân vê quả óc chó trong tay: Không phải cậu ta.Tứ Nhãn lấy bức ảnh chụp Thịnh Hạ hay ra vào văn phòng tìm giáo sư ra rồi đặt nó lên bàn: Là con bé này làm.Mẹ kiếp Con nhỏ này chán sống rồi sao, Oai Chủy Lục nói xong, nhìn về phía Tứ Nhãn hỏi: Con nhỏ đó giở trò sau lưng anh Đông sao,Tứ Nhãn thành thật trả lời: Anh Đông đã lâu không đến tìm nó, chắc anh ấy cũng chơi chán rồi.Lão Tam dè dặt quay đầu nhìn Tần Chung Hải: Đại ca, nhất định không phải do anh Đông làm. Bạn đang đọc truyện Không khép nổi chân tại nguồn: http://truyensextv.org/khong-khep-noi-chan/Thời gian đã rất khuya, mười giờ tối hai bên đường trái phải không có chợ đêm, vậy nên vào lúc này bên ngoài đường đã không còn ai, vắng ngắt, Từ Nhuyễn đóng cửa sau đó chuẩn bị về nhà, ngay sau khi cô đóng cửa, đột nhiên có người cầm lấy cánh tay cô, kéo cô đến trước mặt anh giữ chặt lấy eo.Cô vừa định thét chói tai, thế nhưng nhìn thấy người trước mặt là Quý Trình.Từ Nhuyễn sợ hết hồn, sao lại là anh.Mặt Quý Trình tối sầm nhìn cô, Từ Nhuyễn rất sợ hãi.Quý Trình hỏi cô: Tại sao không nghe điện thoại của anh Mấy ngày qua anh tìm em muốn điên lên rồi, tại sao không để ý đến anhTừ Nhuyễn nhìn mặt sắc mặt xấu của anh, cũng biết anh tuyệt đối rất tức giận, sợ hãi nói: Mấy ngày nay do em vội vàng làm việc, đi sớm về trễ không tiện quấy rầy anh.Quý Trình vẫn giận dữ, tức giận nàng dâu nhỏ ngoan ngoãn không để ý đến anh, vì thế lúc này không có ai lập tức ép cô vào góc tường, không cho chạy trốn, cởi quần cô ra, sau khi cởi quần cũng cởi luôn quần lót, gió lạnh cứ thể thổi qua hạ thân cô làm cô hoảng sợ.Từ Nhuyễn không nghĩ đến anh to gan như vậy, trên đường cái dám cởi quần cô ra hơn nữa còn cởi cả bên trong.Cô vô cùng sợ hãi muốn mặc quần vào, Quý Trình giữ chặt tay không cho cô mặc quần, cứ thế ấn chặt đưa tay cô lên cao, sau đó cởi quần áo cô xuống.Từ Nhuyễn thật sự hoảng sợ, quần đã bị cởi, phía trên áo cũng đã bị cởi ra, cả người trần trụi trên đường cái không mặc quần áo, bại lộ toàn thân không ai có thể chịu được.Anh Trình, anh không thể làm vậy, chỗ này là đường cái, anh để em mặc quần áo vào, bộ dạng này không được đâu.Ngay lúc này trên người cô không mặc bất kỳ một đồ gì, tất cả quần áo đều bị ném sang một bên, không hề có chỗ nào mang lại cảm giác an toàn, nhìn anh cầu xin, muốn mặc quần áo vào.Quý Trình quyết tâm trừng phạt cô, cho nên ở trên vú cô xoa nhẹ một vòng nói: Anh không muốn, không nên ở chỗ này làm em à, em không được mặc quần áo, để như thế cho anh làm, tự sờ cho anh nhìn đi, đánh thức anh dậy nào.Từ Nhuyễn xấu hổ muốn chết, nghe được anh nói lời này càng thêm ngượng ngùng, ngay trên đường cái làm ra hành động xấu hổ này, nhưng may ngoài đường không có ai, nếu người nào đó nhìn thấy anh cởi quần áo thì anh cũng mặc kệ.Từ Nhuyễn không còn cách nào để cự tuyệt, nhìn bộ dạng anh như hổ rình mồi, anh thật sự rất muốn làm như vậy với cô.Từ Nhuyễn xấu hổ dựa lên cánh cửa của một cửa hàng, sau đó duỗi tay tự mình vuốt lồn, lúc đó không phải do gió lạnh ngoài đường xộc thẳng vào mà chỉ là do cảm thấy quá xấu hổ cho nên mới ướt rất nhanh, ngay cả khi chỉ được ngón tay sờ lồn, phía trên thân thể đã bị kích thích đến run rẩy.Cô sờ lông mao trên đó, vuốt ve lông mao sau đó bẻ môi âm hộ ra, tay sờ soạng âm đạo, lúc tay cô sờ lên âm đạo, lồn bị kích thích nước phun ra, cô vạch ra cho Quý Trình nhìn, anh ấy nhìn chằm chằm không rời, sau khi bẻ mép lồn ra cũng không làm khác cứ vạch ra như thế cho anh nhìn ngắm một chút.Sau đó tiếp tục xoa lồn.Cô phóng đãng như một dâm phụ ngay trên đường cái bẻ lồn ra cho anh xem, xoa lồn cũng rất xấu hổ, dù sao ở ngoài đường làm việc sắc tình như vậy, ai cũng đều xấu hổ thôi.Cô xấu hổ thì xấu hổ, nhung nước trong lồn vẫn chảy ra rất nhiều, phía trên cô bóp nhẹ một chút sau đó đưa ngón tay đâm vào, bên trong lồn dù được một ngón tay đâm vào nhưng vẫn cảm thấy không đủ, sau đó vói vào trong thêm hai ngón tay to như sợi dây thừng, ba ngón tay ở trong lồn mà đâm.Cô mở chân ra cho anh nhìn, sau đó ngón tay trong lồn thọc vào rút ra.Dâm đãng cảm thấy xấu hổ, sau đó một lúc lập tức thoải mái, không lo được nhiều như vậy nữa, ngón tay gia tăng tốc độ lấp đầy khoảng trống, phát ra tiếng nước.Cô đưa lưng về phía Quý Trình, nâng mông lên đối diện mặt anh, mông còn đong đưa một chút, giống hệt chó mẹ lắc mông hấp dẫn anh nhìn, sau khi cô đông đưa mông rút tay ra khỏi lồn, lúc này trên tay cô đều là dâm thủy, cô sờ soạng ra đằng sau cánh mông, đưa dâm thủy bôi lên mông, theo sau tay cô xoa nắn đến mông cũng phun nước, bẻ cánh mông ra, cho anh nhìn khe mông, có hai động, đưa mông nâng thật cao đối diện với anh, dán sát người lên cánh cửa.Cô bẻ mông ra hết sức lớn, đưa bên trong hồng hạt cho anh nhìn, duỗi một bàn tay đâm vào trong lồn, thọc vào rút ra, cảm thấy chưa đủ dùng thêm ba ngón tay nữa đâm vào cho anh nhìn, bởi vì hiện tại trên đường không có ai, cho nên cô càng thêm phóng đãng rên rỉ: Ông xã anh Trình, a chơi lồn thật thoải mái thật thoải mái sai có thể sung sướng đến vậy nhanh lên một chút để vui đùa nha, anh nhanh lên đến chơi mông của dâm phụ nha, đưa tay vào trong lồn rất ngứa Lồn co rút nhanh, đều là dâm thủy, không phải anh thích nhất là được ăn dâm thủy sao Anh thích nhất nước chảy ra từ lồn của dâm phụ, nhanh lên liếm sạch sẽ cho em, dâm thủy chảy ra đều để lại cho anh uống.Từ lúc bắt đầu Quý Trình vẫn luôn quan sát bộ dạng phóng đãng của tiểu dâm phụ, mắt nhìn đến đỏ ngầu, sao phóng đãng thế hả.Phía dưới cô chảy nước ngày càng nhiều, trên mặt đất ướt thành một vũng.Quý Trình nhìn thấy bên cạnh Từ Nhuyễn có cái cốc, cái này là cốc sứ cô mang đến đây để uống nước, vừa đúng lúc này cầm cốc sứ lên, đưa xuống phía dưới lồn, tiếp theo vỗ lồn nói: Chảy nhiều lên, đưa hết dâm thủy của em đẩy ra hết đi.

View more